|
Câu chuyện này xin tặng em Quốc (Quốc Râu-bờ)
Truyện ngắn: Tình ca Tây Nguyên
Sau cái phả hơi của Quốc, khói thuốc uốn éo như cô gái vũ công đang ôm cột trong điệu nhạc điên cuồng. Mắt lim dim tận hưởng hương vị đậm đà của điếu Con mèo hiệu Raison. Nghĩ lại cái thời xa vắng, cái thời mà nhắc đến Quốc Râu-bờ (biệt hiệu của Quốc) thì tay anh chị nào cũng phải lắc đầu lè lưỡi mà bái phục về cái đẳng cấp ăn chơi của Râu-Bờ. Cái thời đấy sao mà oanh liệt thế, sao mà hào hùng thế, sao mà đẹp đến thế.
Chẹp miệng thở dài, Quốc trầm ngâm:
- Sang đây chán quá anh Dũng ạ! Đời đang tự do bay nhẩy, tự nhiên lại rúc vào cái xứ này, ngày quanh quẩn hai buổi đến lab rồi lại về nhà. Con bồ thì cứ nhắn tin hỏi khi nào anh về?
- Ai chả vậy chú, anh cũng thế mà! Suốt ngày luẩn quẩn trong cái vũng chật hẹp này. "No bar! no sexy girls! Nothing to enjoy! Just only work!?" tôi họa thêm vào mấy câu tiếng anh.
Râu-bờ lại trầm ngâm theo hơi thuốc, khói thuốc lắc lư như làn sương mong manh, như cuộc đời đầy sóng gió của Râu-bờ.
Sinh ra trên vùng cao nguyên đầy nắng và gió. Trong tiếng cồng chiêng rộn ràng, hào sảng sau mỗi mùa thu hoạch bội thu, trong cái men nồng ngây ngất của rượu cần, Râu-bờ lớn lên từ đấy.
- Làm thêm cốc cafe máy nhé! Tôi gợi ý.
- Thôi anh ạ, uống cái này như nước suối đấy. Không có hương vị đậm đà như cafe quê em đâu. Vào mùa thu hoạch cafe, khắp buôn ngào ngạt hương thơm, ông khách lạ nào đến chẳng cần uống, ngửi cũng say anh ạ. Giờ uống cafe này lại nhớ đến hương vị của quê nhà quá. Hồi còn nhỏ, em thích đi mót cafe với tụi nhỏ lắm. Cứ sau mùa thu hoạch, là em lại dẫn đầu một toán trẻ con, vác gùi đi mót cafe. Mà mót thì ít, toàn trộm thì nhiều anh ạ. Tiện tay, qua vườn nhà nào trưa thu hoạch hết là hái trộm. Có lần bị bắt quả tang, chạy bán sống bán chết, vấp ngã dúi dụi mà không dám quay đầu lại.
Nhà Râu-bờ không phải là đại gia, cha mẹ chỉ là nông dân, quản lý cái trang trại vài chục hecta trồng cafe. Nhân công làm thuê thường trực cho nhà Râu-bờ thường không dưới năm chục, còn vào vụ thu hoạch thì lên đến vài trăm. Là con độc đinh trong gia đình nên Râu-bờ được chăm chút lắm. Ngày lễ Đâm Trâu Trưởng Thành, Râu-bờ đóng khố, ngực để trần để lộ các cơ bắp cuồn cuộn. Tay cầm khiên, tay cần giáo Râu-bờ lừ lừ tiến đến gần con vật, trong tiếng cồng chiêng thúc giục. Con trâu đực cũng không kém, mắt nó long lên sòng sọng một màu đỏ máu nhìn đối thủ. Cặp sừng dài, nhọn hoắt chĩa lên trời thách thức. Mũi nó phì phì từng hơi, nước bắn ra tung tóe, nghe rõ mồn một. Chân trước giũi đất, bụi tung lên mù mịt như chực sông vào húc tung đối thủ lên trời. Lúc này con trâu đực không khác gì một con quái vật trong truyền thuyết đã làm cô gái H'Mi tan vào mây mù trong cơm khiếp đảm, mà có lần Râu-bờ được già làng kể cho nghe dưới ánh lửa đêm bập bùng cùng lũ trẻ.
Bình tĩnh quan sát, bước những bước thận trọng áp sát lại con vật. Tay phải Râu-bờ nắm chặt ngọn giáo, ánh sáng phản xạ loang loáng, mũi giáo nhọn hoắt lừ lừ chĩa vào con quái vật. Tay trái Râu-bờ cầm chiếc khiên gỗ với chằng chịt các vết lõm xâu hoắm, dấu tích các cú húc của các con trâu dữ trong cuộc chiến mà cha ông để lại. Tim Râu-bờ phập phồng theo tiếng trống thúc giục của tiếng cồng chiêng. Mọi ánh mắt dồn cả vào hai địch thủ, nín thở. Hai bên thủ thế, bỗng cặp mắt sáng quắc của Râu-bờ đập vào ánh mắt ngầu đỏ của con quái thú. Bất chợt con thú lồng lên, chĩa cặp sừng hồng hộc phi thẳng vào Râu-bờ. Chiếc dây thừng buộc cột con quái căng lên, cây cột ngả dúi về một phía. Không thể chụi nổi sức kéo của con quái đang lồng lộn, chiếc dây chão đứt đến phựt. Âm thanh xé toang tiếng cồng chiêng. Cô gái hoảng hốt bưng tay che mắt, giấu mặt vào ngực mẹ, trái tim như ngừng đập.
Không gian như khựng lại, chỉ còn tiếng bước chạy huỳnh huỵnh của con thú. Khẽ xoay người, lấy tấm khiên bọc cơ thể. Con quái vật mất đà đâm bổ về phía trước, nhanh như cắt Râu-bờ phi thẳng ngọn giáo vào lồng ngực con quái, mũi giáo nằm ngọn trong lồng ngực con thú. Giật mạnh ngọn giáo, một dòng máu đỏ tuôn trào. Chân trước con quái khuỵ suống, kéo lê theo tấm thân đen trũi, quất khói bụi mù trời. Râu-bờ ưỡn ngực, tay trái cầm khiên, tay phải cầm giáo hiên ngang như chàng dũng sĩ trong sử thi Trường ca Đam San. Tiếng cồng chiêng ngân lên hoà trong tiếng hò reo vang dội cả núi rừng, như tiếng thác D'raysap ngàn năm hùng vĩ tuôn trào. Râu-bờ đâu có biết, một cô gái nũng nụi nhoẻn miệng cười, trong lòng vui phơi phới.
Ánh nắng mặt trời phủ lên thân thể lực lưỡng, cuồn cuộn sức sống, đẫm mồ hôi của Râu-bờ, bóng Râu-bờ nghiêng nghiêng trên mặt đất trông như bức tượng đồng. Hình ảnh các tráng sĩ trong truyền thuyết đâu đó hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú của Râu-bờ.
Con Trâu được làm thịt, cúng Giàng. Bữa tiệc Trưởng Thành của Râu-bờ tràn ngập trong rượu cần. Tiếng hò reo, tiếng ca hát, tiếng cồng chiêng dường như bất tận cuốn theo các bước nhảy nhịp nhàng. Ánh lửa bập bùng như cũng muốn nhảy nhót theo nhịp đập con tim của Râu-bờ.
Cuộc đời tiếp theo của Râu-bờ ra sao? Ánh mắt của cô gái xuất hiện có liên quan gì đến Râu-bờ? Xin xem tiếp hồi sau sẽ rõ.
Bạch Hạc
Ulsan, 12-10-2008
|