|
Lại một cô vũ nữ nữa uốn éo theo làn khói mỏng của Râu-bờ, bay lên cao rồi tan vào hư không. Các kí ức từ đâu đó trong cõi lòng sâu thẳm của Râu-bờ bất chợt ùa về. Chầm chậm, chầm chậm như một cuốn băng vi-đe-ô.
Tiếng hót lúi lo của con chim Kơ-tia chào buổi sáng kéo ánh bình minh ló dạng ở dãy núi xa xa, ánh ban mai nhuốm hồng các đám mây ơ lửng ôm quanh sườn núi. Gió thoang thoảng nhẹ mang hương thơm của rừng thổi vào buôn, các đốm lửa tí tách bùng sáng như còn nuối tiếc cuộc vui trên đống tro tàn. Mọi người thu dọn đồ đạc, rồi ai về nhà nấy ngủ vùi cho một đêm rực lửa.
Râu-bờ mệt nhoài, nằm ngay suống sàn đánh một giấc, trong giấc mơ vẫn còn hiện về khung cảnh vui chơi, trên miệng là nụ cười mãn nguyện, nụ cười của người chiến thắng.
- Thằng Quốc à! Mày dậy đi, ngủ bằng con gà nó sắp lên chuồng rồi. Con H’Xoan nó đến hỏi mày kìa. Tiếng bà mẹ Quốc lay lay thằng con quý tử.
- Anh Quốc à! Anh dậy đi em mang cho anh món cơm lam với gà nướng muối ớt đây. Chắc anh đói lắm rồi, tối qua chỉ uống rượu với nhảy múa.
Những ống nứa non thon nhỏ dài dài như tấm mía ở chợ đã nướng sém lớp vỏ ngoài, được H’Xoan khéo léo róc đi lớp vỏ cật khét lửa, để lộ ra lớp vỏ giữa trắng trẻo thơm tho. Quốc tước nhẹ từng dải như người bóc chuối chín lớp vỏ giữa đó, là đến phần lõi cơm. Lõi cơm được bao bọc bởi một lớp vỏ lụa mịn màng, mỏng mảnh, có màu trắng ngà - thứ vỏ lụa chỉ có trong ruột ống nứa non, khiến cho cơm lam có một nhan sắc rất đỗi thuần hậu mà ta muốn được nâng niu mãi. Một tay cần cơm, một tay đưa từng tảng thịt gà lên miệng. Cái cảm giác deo dẻo của gạo nếp mới quện vào cái mùi nứa non. Cái cảm giác cay xè của ớt, ngọt ngọt của thịt gà. Tất cả quện vào nhau, khiến tưởng chừng chưa bao giờ Quốc được ăn một món nào ngon đến vậy, lạ đến vậy.
Sau khi đã lưng lửng dạ, Quốc ngước lên bắt gặp ngay ánh mắt H’Xoan, không biết con bé nhìn Quốc từ lúc nào, đang tủm tỉm cười. Tự nhiên mặt Quốc giật giật, nóng râm ran không biết là vì ớt hay là vì cái gì đó, một cảm giác thật khó tả.
Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa phủ lên H’Xoan một màu óng ánh như nữ tượng thần rát vàng. Bất chợt Quốc nhận thấy H’Xoan có cái gì đó rất lạ, lạ lắm, lạ lắm cơ mà Quốc chưa thể nào đoán ra được đó là cái gì. Con bé H’Xoan đang ngồi trước mặt Quốc giờ đây sao mà đẹp như nữ thần Mặt trời đang tỏa sáng. Khuôn mặt bầu bĩnh trái xoan đúng như cái tên mà mà già bản đặt cho nó Xoan. Hai cái má hồng hồng, phúng phính hai núm đồng tiền, đang nở nụ cười chum chím. Thỉnh thoảng làm lộ ra hàm răng trắng đều như hạt bắp còn trong bẹ. Con mắt mở to, tròn, đen lay láy, đang nhìn Quốc. Ngực H’Xoan căng phồng sau cái áo giản dị. Đúng rồi, đúng là bộ ngực đó, giờ Quốc đã nhận ra sự khác biệt mà từ nãy đến giờ nó chưa thể nhận ra được. Con H’Xoan đúng là lớn thật rồi, không phải là con H’Xoan ngày trước vẫn tắm suối cùng với Quốc trong mỗi đêm trăng rằm.
Bất chợt một cảm giác man mát từ đâu đó lại ùa về từ trong quá khứ, cách đây mấy mùa trăng. Vào hôm đấy, trên mỏn đá, Quốc thả hồn theo tiếng sáo bay trong gió. Con H’Xoan thân không một tấm vải đang vui đùa dưới làn nước. Thỉnh thoảng nó lại ngụp suống rồi trồi lên, lấy tay vuốt nước trên mặt, làm hở bộ ngực tròn căng mới nhú. Ánh trăng trắng trong bao trùm lên làn da nõn nà, làn sóng lấp lánh ánh sáng bạc, sóng vỗ lăn tăn xô vào các mỏn đá theo nhịp khuấy nước của H’Xoan. Cây lá sào sạc rung động. Quốc vẫn thả hồn mình buông theo tiếng sáo trầm bổng, hòa cùng tiếng suối róc rách êm êm.
- Anh Quốc ơi, suống tắm cùng em đi, nước mát lắm. Tiếng H’Xoan từ dưới suối suối vọng lên.
Dứt lời, H’Xoan vấy nước bắn tung tóe lên mỏn đá, nơi Quốc đang ngồi, làm cắt đi tiếng sáo.
- Anh đến đây! Quốc mỉn cười rồi nhảy tùm suống nước.
Nước bắn tung tóe làm H’Xoan giơ tay che mặt, nước theo suối tóc đen tuyền như hạt ngọc rơi suống,
Hai đứa vùng vẫy khỏa khuê trong làn nước mát, rồi dắt tay nhau nằm lên trên thảm cỏ. Ngửa mặt ngắm trăng sao trên trời. Gió mang hương thảo nguyên mơn man trên da thịt.
(còn tiếp)
Ulsan,
sinh nhật con anh Hiền Won
P/s: Râu-bờ chẹp chẹp, con bé ngon thế mà để xổng, tiếc quá anh ạ.
|